
Phải, đấy chính là điểm chuẩn khá là cao được trường THPT Nguyễn Thượng Hiền đưa ra nhằm sàn lọc lại học sinh khi vào học tập tại đây. Đối với một số bạn, 40.5đ chỉ nhẹ nhàng tựa cơn gió thoáng qua; nhưng với đa số các bạn học sinh khác, đấy là con số của ước mơ, niềm tin và sự hi vọng. Có thể một ai đó cho rằng, vào được ngôi trường thế này hẳn phải rất vui sướng và ngập tràn hạnh phúc. Tự hào và vui thật đấy, nhưng ắt niềm vui đó sẽ chẳng đậm đà được lâu, khi tui chợt nhận ra rằng, ngoài cái danh tiếng "Nguyễn Thượng Hiền", cơ sở vật chất khá đầy đủ (tui ko dùng chữ TỐT nha'), thì nơi đây quả là địa ngục trần gian.
Bàn ghế trong lớp thì nhỏ và chật, làm sao phù hợp với "tuổi ăn tuổi lớn" đây? Chỉ mới đặt cánh tay lên bàn thôi đã thấy hết phần chỗ rồi! Các phòng multi, phòng thì nghiệm thì sắp xếp phản khoa học, mỗi phòng cách nhau gần trăm thước, đặt tận lầu 3, 4, 5. Ấy vậy mà nhà trường chẳng cho lấy những phút nhỏ nhoi thư giản giữa giờ, gặp khi phải di chuyển gấp, nếu không đúng giờ ắt thế nào cũng phải đi trễ, rồi bị la, phàn nàn.. Nhưng lấy đấy thì chỉ là chút khiếm khuyết nhỏ, ko ít trường rồi cũng mắc vào. Điều làm tui ngạc nhiên, bỡ ngỡ, sững sờ ở đây chính là MÔI TRƯỜNG HỌC TẬP, CHẤT LƯỢNG DẠY & HỌC! Tui chẳng phải là tài năng tỏa sáng, ko được học lớp chuyên nên chẳng rành chuyện ở lớp đấy, nhưng với lớp mình, C06, tui chẳng còn biết nói gì hơn.
"Tôn sư trọng đạo" là một truyền thống lâu đời và đáng tôn kính, nói lên vai trò của "người thầy". Vậy còn "người thầy"? Họ sẽ phải truyền thụ, diễn giải những kiến thức mới, những kho tàng bổ ích, những kinh nghiệm mà họ có (được trong ĐH SP) cho đàn lứa học sinh, với sự tận tâm và với CHUYÊN MÔN vững chắc của mình. Hẳn là cô Nguyễn Phước Quý Cẩm Tâm, đôi mắt cô ẩn hiện những nét chân chim, mái tóc cô lấm chấm những sợi bạc dài.. nhưng cô vẫn hiểu được học sinh, biết được tâm lý ở cái lứa tuổi này; cô truyền dạy tất cả những gì cô có, tận tình hướng dẫn học trò của mình làm bài tập, cô TÔN TRỌNG học sinh của mình. Do đó, có khi tụi tui bị những kon điểm xấu (kì kt1t cuoi cung HKI) nhưng tụi tui cũng chỉ nhủ thầm sẽ phải cố gắng học bài siêng năng hơn, chăm chỉ hơn, vẫn dành tất cả niềm iu kính cho cô.. Ồ, thầy TUYẾN, người thầy dạy toán năm lớp 10 này. Ô kìa, thầy vẫn tận tình đấy, chăm chỉ sửa từng bài tập nhỏ trong sách giáo khoa, luôn miệng hỏi thăm "các ai ko kịp ko?" nhưng.. thật sự mà nói với thầy rằng: "CHÚNG EM KHÔNG QUÝ THẦY!" Thầy vẫn thường hay nói "Các cậu là học sinh Nguyễn Thượng Hiền mà thế này à?", thầy muốn nói lên sự quý mến ở học sinh chúng con, hay muốn nói lên cái "mác" giáo viên của thầy. Có thể ít người sẽ không hiểu... Thầy sợ chúng em không hiểu được bài vở, sợ chúng em trượt xa so với bạn bè, hay thầy tận tâm (?) mà mỗi tiết sửa bài tập, thầy NẮN cho chúng em từng chữ viết trình bày, từng câu văn cú pháp, từng cái dấu phẩy, chấm phẩy.. ko biết để làm gì. Chúng em có phải là học sinh tiểu học ko? Nếu thầy thật sự tận tâm, mong muốn chúng em vững vàng kiến thức Toán, tại sao bài ĐƯỜNG TRÒN thầy giảng bài chỉ trong 5p (rồi cho bt về -> kì sau sửa). Hay như thầy thấy, chúng em là HỌC SINH TRƯỜNG THPT NGUYỄN THƯỢNG HIỀN (theo cach cua thay), thầy ko hướng dẫn chúng em vài bài tập nâng cao ạ? Nhẩm tính lại từ đầu năm đến giờ, số bài tập dạng "cao cao hơn một tí" của thầy đếm chưa hết một bàn tay, ấy thế mà trong số ít ỏi đó, phần thầy cho sai đề, phần thầy chỉ nói qua loa cách làm, thậm chí thầy còn giải sai. Những bài tập cơ bản thầy chăm chỉ ngồi để tâm từng con dấu, sao bài tập nâng cao thầy lại phớt qua? Những câu hỏi của thầy, chúng em chẳng muốn giơ tay phát biểu, vì chúng quá dễ (và quá nhảm). Trả lời theo ý tưởng riêng thầy cho rằng "lan man chi địa" hay "sai bét", trong khi toàn bộ những đáp án của thầy lại chẳng đâu vào đâu, lấy "kiên nhẫn" (còn gọi dân dã là "trâu bò") làm trọng tâm. Ví như Mai Nguyên hôm kia trả lời đúng ngay ý thầy, thầy nghe ko rõ (hay ko hiểu câu trả lời !?) mà chê trách bạn ấy, để rồi khen Thao cùng chung ý tưởng. Em thật chẳng hiểu thầy. Những j ở trên cũng chỉ là bình thương trong đời sống học tập ko còn là trong sáng, tươi vui, đẹp như trong những thước phim nữa; CÁCH CHẤM BÀI KT của thầy là điều khiến chúng em khó chịu nhất. Thầy trừ điểm vô tội vạ, chỉ còn có điểm là còn cớ để thầy trừ (!) "Trừ điểm do LEM (van con tha'y)", "Trừ do để dấu '=' xuống hàng", "Trừ do trình bày ko theo ý của thầy" (NGUYEN VAN)... Có khi đặt điều kiện phía trên, xuống dưới ko nhắc lại do hai câu a) b) cùng chung điều kiện, kết luận vẫn nêu ra đầy đủ, thầy trừ "câu nào ra câu đó". Thôi, cũng tạm vậy. Quy ước rằng có (1) (2)... (i) có (*) (+), ồ, thầy trừ do "tôi ko hiểu"... Những câu nói MẤT HẲN SỰ TÔN TRỌNG, YÊU THƯƠNG "Tôi là thầy, tôi thích như vậy, bây giờ cậu là thầy hay tôi là thầy..." Thầy đã sụp đổ!
Tất nhiên, vẫn có những người thầy, người cô khó tính, như thầy Cảnh, như cô GDCD, cô Bắc... nhưng tụi tui vẫn yêu, vẫn quý, vì cho cùng, họ vẫn thương yêu và quan tâm đến học trò của mình...
Nguyễn Thượng Hiền là thế đấy!